Nắng mùa thu chiếu vào cơ thể tôi và sưởi ấm trái tim tôi.Trong ký ức của anh, đôi mắt em ngập tràn màu xanh u sầu.Anh say đắm trong đôi mắt xanh dịu dàng của em, thật lâu không muốn tỉnh lại.
Buổi chiều, có người ngồi một mình dưới nắng, bưng tách trà thoang thoảng mùi thơm.Với bản nhạc bạn thích cắm vào tai, bạn như chìm đắm trong những kỷ niệm vừa xa vừa gần.
Cuộc sống luôn tiến về phía trước một cách suôn sẻ, đam mê là đam mê của ngày hôm qua, còn sự buồn tẻ trở thành vĩnh cửu của cuộc sống hôm nay.Anh không còn là một đứa trẻ không biết gì về mọi thứ. Quá nhiều đam mê đã bị pha loãng trong những khó khăn của cuộc sống, ngoại trừ sự bình yên.
Em vẫn luôn ẩn sâu trong góc nhỏ ấy trong trái tim anh, có lúc lướt qua, có lúc biến mất.Anh xoa em vào quá khứ xa xôi, anh xoa em vào khoảng thời gian tuyệt vời, và cứ như thế em đi qua lặng lẽ.Nhớ em chỉ là việc của anh.
Tôi có thói quen đọc sách trước khi đi ngủ, ngửi mùi thơm của sách rồi chìm vào giấc ngủ an lành.Suy nghĩ của tôi dần dần lắng xuống sâu trong ký ức, thời gian màu xanh lan rộng.
Tôi không thích đọc sách trực tuyến. Nó không chỉ làm tôi đau mắt mà còn khiến tôi không cảm thấy gì.Vì vậy, tôi vẫn thích cảm giác lật giở sách, giấy.Và đó là một chiếc đèn bàn nhỏ ở phía trước giường. Một chút ánh sáng lan tỏa trong căn phòng nhỏ, đầy ấm áp.
Một đoạn văn, một tâm trạng.Sau đó tìm kiếm cái tôi đã mất trong văn bản.
Những mùa khác đã qua đi và đọng lại mãi trong cái lạnh tháng Mười Một.
Thế giới rộng lớn, anh có thể gặp em.
Thế giới thật nhỏ bé nhưng anh đã mất em.
Hoa rơi rồi nở, mọi người tản đi. Tôi nghe thấy một âm thanh lớn phía sau và biết rằng có những cánh hoa rơi khắp mặt đất.Mùa thu đi qua và mùa đông đến, thời tiết trở nên mát mẻ hơn, những suy nghĩ tan vỡ, những cảm xúc không ngừng nghỉ.
Đêm nay anh chỉ muốn lặng lẽ xoa em theo thời gian, để ánh sáng nhảy múa...
----Bài viết được lấy từ Internet