Trên đời này, có một loại lòng tốt khiến người ta không bao giờ quên, một loại giáo huấn khiến người ta được lợi ích rất nhiều, một loại quan tâm khiến người ta khó quên, và một loại nghề gọi là giáo viên!
Thầy thuyết giảng, nhận nghiệp và giải đáp nghi vấn. Câu này xuất phát từ "Lời thầy giáo" của Han Yu. Hôm nay là Ngày Nhà giáo, ngày lễ dành cho giáo viên trên toàn thế giới. Ở đây, trước tiên tôi muốn nói vài lời tới các thầy cô thân yêu của mình: Thầy ơi, thầy đã vất vả rồi. Hôm nay là ngày nghỉ của bạn. Tôi chúc bạn một kỳ nghỉ vui vẻ!
Tôi có một số giáo viên yêu quý, một người ở trường tiểu học và một số ở trường trung học.Nếu ví học sinh như một hạt giống thì kiến thức thầy truyền cho chúng ta chỉ là nước. Nếu không có sự cống hiến quên mình của thầy và sự tưới nước, làm sao chúng ta, như những hạt giống, có thể phát triển được?
Cuộc sống sinh viên thật khó quên, thời gian ở bên các bạn cùng lớp và thầy cô cũng rất quý giá. Dù đã xa trường hơn một năm nhưng một số sự kiện trong quá khứ vẫn còn đọng lại trong ký ức của tôi.
Khi tôi học lớp sáu tiểu học, tôi học ở nơi khác. Đó cũng là lần đầu tiên tôi sống ở trường. Đó cũng là thời điểm tôi bị chứng động kinh. Mỗi lần nghe tin mình lên cơn, giáo viên chủ nhiệm lớp tôi và các giáo viên khác đều đến. Vì căn bệnh này mà tôi được anh chăm sóc đặc biệt.
Tôi mơ hồ nhớ rằng có một đêm tôi bị ốm trong ký túc xá, và hiệu trưởng của tôi, Bất kỳ giáo viên nào, đang kiểm tra giường của tôi. Nghe tin bệnh cũ của tôi lại tái phát, anh vội vàng chạy tới. Anh ấy không rời đi cho đến khi bệnh của tôi thuyên giảm và tôi cảm thấy tốt hơn nhiều.
Thầy Thầy là một trong những giáo viên yêu quý của tôi, thầy dạy môn thể dục. Anh ấy thường rất nghiêm túc. Tôi hơi sợ khi bắt đầu tham gia lớp thể dục.Dù đã lâu không liên lạc với anh nhưng tôi sẽ luôn ghi nhớ tình yêu anh dành cho tôi.
Tôi không có nhiều ấn tượng về thời cấp hai của mình, nhưng điều tôi chắc chắn là các thầy cô vẫn quan tâm đến tôi.Ở trường cấp 3, người thầy khiến tôi ấn tượng nhất là hai thầy hiệu trưởng.
Hiệu trưởng đầu tiên tên là Liu đang dạy lịch sử cho học sinh.Thầy thường rất nghiêm túc, thậm chí còn nghiêm túc hơn cả hiệu trưởng của tôi ở trường tiểu học. Mỗi lần nhìn thấy anh, trong lòng tôi luôn đánh trống. Tôi luôn thận trọng khi nói chuyện với anh, vì sợ mình sẽ vô tình xúc phạm anh và người phải chịu thiệt thòi.Nếu phải dùng một từ để miêu tả về anh ấy thì tôi cảm thấy từ “không giận dữ và tự cường” rất phù hợp với anh ấy.Tất nhiên, thỉnh thoảng anh ấy cũng rất hài hước, nhưng trong ấn tượng của tôi, tôi có rất ít ký ức về tính hài hước của anh ấy nên sẽ không nhắc đến ở đây.Tôi chỉ biết rằng trong giờ lịch sử của thầy, không có học sinh nào dám làm một động tác nhỏ nào. Mặc dù đôi khi tôi cảm thấy hơi nhàm chán khi nghe thầy giảng nhưng tôi vẫn ngồi đó một cách thành thật.
Thầy Lưu cũng là một trong những người thầy yêu quý của em. Dù rất nghiêm túc nhưng thầy rất có trách nhiệm với học trò và sự nghiệp của mình. Cho dù có chuyện gì xảy ra, lớp thất bại, thầy vẫn sẽ tìm cơ hội bù đắp cho chúng ta.
Tất nhiên, người thầy hiệu trưởng thứ hai của tôi, thầy Cao, cũng là một trong những người thầy yêu quý của tôi. Thành thật mà nói, tôi rất ngưỡng mộ anh ấy. Dù mắc bệnh tim nhưng anh vẫn tận tâm với công việc. So với anh Lưu, anh rất tốt bụng, vui tính, đứng cùng anh không có cảm giác áp bức.Và anh ấy là giáo viên dạy toán cho tôi.Anh ấy biết tôi bị động kinh. Để tránh cho tôi khỏi bị ốm do căng thẳng quá mức và ảnh hưởng đến cơ thể, thầy khuyên tôi nên chọn học đơn. Cũng chính nhờ sự thuyết phục của anh ấy mà tôi đã chọn trường đại học ở Hành Dương.
Về phần đại học, vì tôi chỉ học có nửa năm nên không có thầy cô nào gây ấn tượng với tôi cả.
Những người thầy kể trên đều là những người thầy kính yêu của em. Tôi không thể diễn tả được diện mạo của họ bằng lời cụ thể nhưng tôi có thể bày tỏ lòng biết ơn của mình đối với họ bằng những lời lẽ sâu sắc.Nếu không có sự hướng dẫn của thầy, có lẽ tôi vẫn mù chữ, và tôi càng khó viết được một bài như vậy.
Dù không biết bây giờ các thầy cô thế nào nhưng tôi nghĩ sẽ không tệ đâu.Dạy học là một nghề tuyệt vời và giáo viên đối với tôi như những người thân trong gia đình.
Tấm lòng của thầy thật khó quên, chưa kể hôm nay là ngày lễ của thầy cô nên em chỉ viết được bài này gửi đến những người thầy kính yêu của mình.
(Kết thúc)